Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

Mất tiền ngu! Một ngày xúi quẩy! (updated)

Sinh nhật sinh nhẽo sắp đến rồi mà xui ghê. Hy vọng qua tuổi mới sẽ gặp hên!

Hôm nay, đến ngày đi trình diện chính quyền kể từ khi nhập cảnh. Sáng ra, đập vô mặt đã là một đống hóa đơn các loại.

Đến trưa cà ngựa đi trình diện. Đến nơi, các bác bảo chậm 15 ngày. Mình bảo không chậm, tính từ ngày có visa kia mà. Năm ngoái vẫn thế. Các bác bảo không, từ ngày nhập cảnh cơ. Cuối cùng mình đành tươi cười rút 2.000 baht ra đóng phạt, cộng thêm 10 phút chờ đợi các bác viết hóa đơn, biên bản và qua ít nhất 3 quầy để hoàn thành thủ tục.

Hic. Trên đường về, trong lúc ngồi thẩn thơ trên tàu điện thì một bạn to cao nhưng không đẹp trai (bằng mình) ngồi phịch xuống bên cạnh. Tưởng chuyện cũng bình thường, 5 phút sau bạn ấy bắt đầu có những biểu hiện kỳ cục. Bạn ấy bắt đầu ngồi cười khúc khích 1 mình. Kiểu như là đêm hôm trước nghe được câu chuyện cười nhưng giờ mới hiểu ra nên cười khoái chí. Mình sợ quá, xuống ngay ga gần nhất để đón chuyến khác. Tiện thể đi đóng đống hoá đơn.

Thôi, tóm lại, đi cắt tóc xả xui đây. Trên đường đi cắt tóc, tiện ghé DHL gửi hóa đơn về cơ quan. DHL rất dễ thương, bảo rằng hôm nay gửi thì thứ 2 đến nơi nhá. Từ giờ đến cuối tuần ứ có chuyến. Ôi, hóa ra đây là dịch vụ chuyển chậm à? Những thứ 6, 7, CN. Thế mà không có chuyến nào đi Việt Nam mới tệ.

Đến tiệm cắt tóc thì biết tin bạn stylish người Nhật hay cắt cho mình đã về nước. :D Coi như hôm nay đen toàn tập. Đùa chứ, ai cho vay 2.000 USD, khi nào làm lương gấp đôi mức ấy sẽ trả nợ.

Niềm hạnh phúc của Nước Cốt Dừa (ความสุขของกะทิ)

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009

Điều gì không cần thiết thì không nên nói



Điều gì nếu nói ra cũng được mà không nói ra cũng chẳng sao thì tốt nhất là không nên nói.

Vừa đọc trong blog của bố như vậy. Đôi khi mình vô ý, muốn đùa vui tí nhưng nếu ai không hiểu họ sẽ nghĩ là mình nói thật. Suy ra, không nên nói đùa.

Năm ngoái, mình mất 1 người bạn vì những câu nói đùa vô hại, những câu mà không nói cũng được, nói cũng chẳng sao. Nhưng mình nhận ra rằng, đó là người bạn nên mất. Không đáng, đúng không? Chơi với nhau bao lâu đáng ra phải hiểu tính nhau, biết cái gì nói đùa, cái gì là thật.

Trong blog của bố cũng có câu: "Hạn chế gặp những người mà nếu tiếp xúc dễ làm mình khó chịu". Đúng, không nên gặp họ, bởi mình cũng sẽ làm họ không thoải mái. Nên invisible thì hơn.

Cuộc sống vốn đã nhiều điều đau đầu rồi, tại sao không take it easy một chút cho dễ thở hơn?

Confession of a fast food anti-fan!


Mình được biết đến như một kẻ chống lại đồ ăn nhanh (fast food anti-fan). Mình gọi đó là junk food vì thật sự nó không tốt cho sức khoẻ. Thế nhưng những lúc đi tác nghiệp cả mấy ngày liền, nhất là những đợt biểu tình, những chiếc hamburger của McDonald lại cần thiết hơn bao giờ hết.

Tuần rồi khá bận, không đi chợ được, không nấu ăn được. Lúc có thời gian thì cũng lười nên cuối cùng đành lật cuốn tạp chí ra, tìm trang có đồ deliver và nhấc máy lên gọi. Lần đầu tiên trong đời phát hiện ra rằng Deluxe Cheese Burger của McDonald cũng ngon phết. Mì ống và gà của Pizza Hut cũng chẳng tệ. Thật đáng sợ! Mình thích fast food rồi sao?

Mấy hôm rồi, toàn phải dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị đi làm tin hội nghị. Lúc còn ngái ngủ trên giường nhấc điện thoại lên và gọi McDonald. Cửa hàng của các bạn ý ngay gần nhà mình nên gọi xong, chưa kịp đánh răng rửa mặt thì các bạn đã mang đồ tới. Ăn nhanh xong đi hội nghị luôn. Đỡ phải lục cục nấu mì gói rồi lại rửa dọn. Cứ tiện lợi như vậy chăm chỉ sao nổi trời?

Mà fast food đôi khi cũng như tình yêu. Đói quá thì ăn nhanh cho tiện, đỡ phải dọn rửa. Lúc cần, gọi cái có ngay. Nhưng ăn mãi cũng chán! Cơm nhà vẫn ngon hơn nhỉ? Hihihihi.

Thôi, đi ăn cái đã! Cuốn tạp chí đâu rồi nhỉ? Quyết tâm chiều nay đi chợ, quay lại cuộc sống bình thường!

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Thưởng thức “cơm vua” ở Thái Lan

Nguyên thủ, quốc vương các nước ăn uống như thế nào tại Hội nghị Cấp cao ASEAN? Đẹp, lạ, vừa miệng, đó là những từ dùng để miêu tả các món ăn dành cho họ.

Ngày 11.4, theo kế hoạch, tổng thống, thủ tướng, quốc vương các nước sẽ dự buổi tiệc tối Gala Dinner do nước chủ nhà Thái Lan thết đãi tại Hội nghị Cấp cao ASEAN và các nước đối tác. Tuy nhiên, sự việc đáng tiếc liên quan đến lực lượng biểu tình áo đỏ đã khiến hội nghị bị hoãn lại. Yến tiệc đã chuẩn bị, quan khách thì ra về. Ấy vậy cho nên, những nhân viên tham gia tổ chức hội nghị, cánh nhà báo và những binh sĩ làm nhiệm vụ tại đây được mời vào thưởng thức những món ăn vốn chỉ dành cho những vị lãnh đạo cấp cao. (H.1)


Phòng tiệc là một khu hội trường lớn trong khách sạn Royal Clifff được trang hoàng lộng lẫy với ánh đèn lấp lánh như trong cõi thần tiên. Một sân khấu lớn được dựng lên, để trình diễn các tiết mục văn nghệ cho các quan khách xem trong lúc ăn. Chương trình này đã bị hủy sau đó. (H.2)


Bàn tiệc cũng được bài trí cầu kỳ. Ghế ngồi được bọc vải kim tuyến. Giữa bàn tiệc có đặt một tháp hoa nhỏ được kết từ nhiều loại hoa với những viên ngọc, kim cương giả treo xung quanh. Cách trang trí khiến người dự tiệc cảm nhận được sự vương giả và sang trọng của buổi tiệc.


Bữa tiệc bắt đầu với 3 món khai vị. Mỗi phần ăn được trình bày đẹp, lạ mắt và lượng đồ ăn không nhiều, đảm bảo các vị khách không bị no ngay từ món đầu tiên. Các món ăn đậm chất Thái, tuy nhiên không quá cay và nồng gia vị, để đảm bảo quan khách từ khắp nơi trên thế giới có thể thưởng thức. Món chính là một phần ăn trông không nhiều lắm nhưng ăn xong thì cũng khiến người thưởng thức no nê. Phần này bao gồm một ít cơm, một nửa con tôm to và các món phụ khác được bài trí trong 4 chén nhỏ kèm theo.


Món tráng miệng cũng đậm chất Thái với các đồ ăn ngọt làm từ bột và đậu xanh, được nặn thành hình trái cây. Chè ngọt và trái cây cũng được thết đãi sau đó. (H.3, H.4, H.5, H.6)


Cũng bởi các món ăn không thực sự thuần Thái và được làm vừa phải để vừa miệng tất cả mọi người nên nó không thật sự ngon tuyệt trần. Bù lại, người thưởng thức biết được cảm giác ăn “cơm vua” là thế nào, những món ăn không chỉ vừa miệng mà còn được trình bày lạ, đẹp, sang trọng.


Việt Phương
(VP Bangkok)


http://www.thanhnien.com.vn/tnotuansan/Pages/200918/20090429152022.aspx

BFC (Bangkok Fried Chicken)



Tình hình là đã chuyển từ heo sang gà cho an toàn! Và đây là món cánh gà chiên kiểu... Bangkok hay còn gọi là Bangkok Fried Chicken (BFC). Chuẩn bị cạnh tranh với KFC thôi.

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Chán!

Lọ thịt bò ngâm tỏi, có thể để đến 3, 4 tuần

Ăn ngoài thì không đành! Ăn nhà thì lười nấu. Hôm nào cũng cặm cụi nấu ăn 1 mình, ăn xong rửa bát. Đồ ăn thừa thì vẫn còn đó, hôm sau lôi ra cho vào lò vi sóng hâm rồi ăn tiếp.

Đồ ăn hôm nào cũng thừa vì đã nấu 1 lần thì tiện nấu luôn 1 phần vừa vừa chứ không lẽ nấu có tí ăn một bữa rồi thôi. Đến phát chán vì tự nấu 1 mình, ăn 1 mình, dọn 1 mình. Chưa kể đến đi chợ 1 mình. Mình thì vốn đã lười chảy thây. Lê lết đi làm từng đó việc đã là một cố gắng lớn.

Chán quá, sao giờ? Mà kể ra đi chợ nấu ăn ở nhà cũng tốn kém không thua gì ăn ngoài. Ăn ngoài thì sợ cúm heo. Thế nên, đành chán tí ăn ở nhà cho lành.

Bao giờ mới hết chán? Chắc phải lấy vợ thôi. Mà vợ "sẽ" cưới của mình nói đợi thêm mấy năm nữa. Vợ bảo đang ham vui. Mình cũng đang ham vui, chưa muốn lấy vợ hahaha. Thầy bói bảo số mình sau 30 lấy vợ mới phát tài phát lộc. Được cái, vợ nấu ăn ngon, đảm đang, thỉnh thoảng làm 1 bữa phở mà ăn đến cả tuần. Hahaha!

Thôi cố chơi thêm mấy năm nữa cho hết tuổi trẻ. Mà cũng đúng, trẻ không chơi, già mất nết, kỳ lắm.

P.S: Hôm nào nấu ăn cũng quanh đi quẩn lại thịt trứng kho nước dừa, canh chua, thỉnh thoảng làm thêm cánh gà chiên mắm. Hiện tại đang có một hũ bò ngâm tỏi to đùng ăn dần. Hic. Hôm nào chán nữa thì gọi bạn đến nấu phở ăn.